Một sớm mai , em bỗng nói câu biệt ly Khiến anh giật mình rồi vỡ tan quả tim Mây đen bao vây trên cao mặt trời như lặng rơi Bao nhiêu tia nắng mang một màu tối tăm
Nắng đã tắt cuối con phố quen Bóng đêm lại về càng nhớ em nhiều hơn Khi xưa em bên anh thật lòng yêu mình anh Nhưng anh chưa biết yêu chưa hề biết yêu
Bỗng có ai, yêu em thật tâm hơn anh yêu Bỗng có ai, làm em đã rung động Đã khiến cho, lung lay tình yêu em trao anh Đã khiến cho, đôi mình xa rời.
Khi không còn em mặt trời không ánh sáng. Mặt trời đi lang thang khắp chốn mong gặp lại em thôi Thế nhưng em giờ đây đâu còn cần anh như lúc đầu Biết em giờ này chẳng còn yêu anh
Ánh nắng đã tắt giữa đêm tối anh ngồi đây oán trách Giận mình khi xưa không yêu em như là em yêu anh Để cho một người mang em ra đi Và để cho anh biết rằng Vắng em bên anh như vắng đi mặt trời
Bình luận
{{(count_comment == 0)?(''):(count_comment+' Bình luận')}}
Những bình luận hàng đầu
{{comment.username}}
{{comment.content}}
{{item.username}}
{{item.content}}