Em gọi tên cuối mùa Chiều vàng rơi xuống âm thầm Thương một đời trong ngóng Đến khi tàn vẫn không ngừng tiếng Tìm lại bao giấc mơ Để đời ta vẫn vơ Một mình ai với đêm chờ sáng
Anh ngồi nghe sáo chiều Nhìn quanh như giấc chiêm bao Mang một đời giọng hát Cho cuộc tình giờ thôi đã tàn Tìm lại trong ánh mắt Một giây thoáng phù du
Em một cơn gió cuốn Trôi đến những giấc mơ hiên Anh tìm vào quên lãng Như thoáng tương tử mong manh Hết rồi từng mùa thu Lá vàng rụng trên những dóc đá
Trên đồi hoang với gió Ta thấy những cánh chim chiều Bay về miền xa đó Che dấu con tim lẹ loi Nắng còn vương trên cát Để tàn trong giây lát Tiếp nhìn nhau không nói khóc thầm
Trên đường con dóc dài Hàng cây nay đã khô cặng Em mượn vần thư cũ Gởi cho từng tháng năm sầu héo Nhìn dòng sông nước trôi Từng mùa thu lá rơi Giọt lệ em vướn trên gành đá
Anh giờ buôn tiếng cười Về đem theo dấu chân soi Em nhỏ dòng nước mắt Cho một đời cơn mê vẫn còn Đường cỏ hoang chấn lối Về xin hãy về đi
Bình luận
{{(count_comment == 0)?(''):(count_comment+' Bình luận')}}
Những bình luận hàng đầu
{{comment.username}}
{{comment.content}}
{{item.username}}
{{item.content}}